Chủ Nhật, 31 tháng 1, 2016

Lòai chim báo hiệu cái chết có bí ẩn gì?

Cú lợn là loài chim rất thông minh, đáng yêu. Tuy nhiên, ở Việt Nam, chúng bị coi là quỷ dữ, khi người ta tin rằng, chúng là điềm báo cho một cái chết. Người Việt tin rằng, chim lợn kêu ở đầu hồi nhà ai thì nhà đó có người sắp chết. Chim cú lợn kêu 7 tiếng thì cái chết ứng vào nam giới, còn 9 tiếng thì ứng vào nữ giới.



Người ta còn đồn rằng, khi con người sắp chết, sẽ giải phóng một thứ mùi đặc trưng và chim lợn với thính giác nhạy bén, đã phát hiện ra và báo hiệu. Vì quan niệm như vậy, nên khi tiếng chim lợn kêu éc éc thành tràng dài não nề trong đêm khuya tĩnh mịch, luôn tạo cảm giác rợn người.

Bí ẩn về loài chim báo hiệu cái chết

Thậm chí, những tiếng chim lợn trong đêm, sẽ khiến cả làng bàn tán chuyện chết chóc sẽ xảy đến với một ai đó, rồi người ta thi nhau đoán già, đoán non. Vì niềm tin loài chim này mang lại những điềm xấu, nên chim lợn bị ghét bỏ, bị xua đuổi, thậm chí bị giết. Tuy nhiên, các nhà khoa học lại không tin vào điều đó. Chim lợn thực sự là một loài động vật có ích.

Món ăn ưa thích nhất của chúng ăn chuột và một số loại côn trùng. Khi không săn được chuột, chúng ăn tạm thằn lằn và một số loài chim khác. Cú lợn là chim săn mồi, hoạt động chủ yếu về đêm, thường sống thành đôi hoặc đơn độc và không di trú. 

Bí ẩn về loài chim báo hiệu cái chết

Trông loài vật này có vẻ chậm chạp, điềm tĩnh và bí ẩn, nhưng chúng thực sự là những sát thủ, với tốc độ của một cơn gió và những móng chân sắc như dao. Trong bóng đêm đen đặc, đôi mắt tinh tường của nó không bỏ sót một chú chuột nhỏ đang chạy ở một khoảng cách cả trăm mét. 

Họ cú lợn là một trong hai họ động vật thuộc bộ cú. Một số loài thấy ở Việt Nam thường được gọi chung là chim lợn do tiếng kêu của nó giống tiếng lợn. Cú lợn là họ cú cỡ trung bình và lớn, đầu to, chân khỏe với móng vuốt sắc. Nét đặc thù của chúng là mặt dẹt như cái đĩa, hình trái tim, được tạo bởi lông vũ. Những lông vũ này còn có tác dụng định vị và khuyếch đại âm thanh khi săn mồi.

Bí ẩn về loài chim báo hiệu cái chết

Lông vũ ở cánh cú lợn cũng có cấu tạo đặc biệt nên không phát ra tiếng động khi bay, giúp chúng nghe tốt hơn và tránh được sự phát hiện của con mồi. Cú lợn có lưng từ màu xám đến nâu, ngực và bụng màu sáng hơn, có thể có đốm

Cú lợn rừng thường nhỏ hơn và đĩa mặt không có hình trái tim mà được chia thành 3 phần, tai được lông bao bọc. Cú lợn phân bố khá rộng, nó có thể sống ở môi trường sa mạc, rừng, ở vùng có khí hậu ôn đới lẫn nhiệt đới. Cú lợn có mặt ở khắp nơi, trừ Bắc Mỹ, sa mạc Sahara và một phần của châu Á.

Ở Việt Nam có 3 loài cú lợn, gồm cú lợn lưng xám (Tyto alba stertens), cú lợn rừng phương Đông (Phodilus badius saturatus) và cú lợn lưng nâu (Tyto longimembris). Cú lợn lưng xám và cú lợn lưng nâu được xếp vào các loài động vật là thiên địch của chuột (thức ăn chính là chuột), bị nghiêm cấm khai thác từ tự nhiên.

Cú lợn rừng được đưa vào sách đỏ Việt Nam (mức độ nguy cấp bậc T - bị đe dọa). Đây là loài có giá trị thẩm mỹ và khoa học, là nguồn gene quý. Mặc dù cú lợn rừng có vùng phân bố rộng nhưng số lượng cá thể ít, hiếm gặp. Hiện tại cũng chưa xác định được còn bao nhiêu cá thể tồn tại trong tự nhiên.

Mặc dù chim lợn là loài thiên địch, rất quý, song vì quan niệm dị đoan, nên chúng ta đang có sự phân biệt đối xử với loài chim này. Trong tiếng lóng của người Việt, “chim lợn” chỉ những người xấu, chuyên rình mò như cú và bới móc người khác.

Từ “chim lợn” cũng dành cho những người làm ăn phi pháp, buôn lậu. Sự gán ghép oan uổng đó khiến việc bảo tồn loài vật này càng thêm khó khăn. Trên thế giới, người ta coi đây là một loài chim có vẻ đẹp độc đáo, được yêu thích. Chúng có khuôn mặt hình trái tim rất ngộ nghĩnh. Bộ lông mượt có nhiều hoa văn khá đẹp mắt.

Khả năng diệu kỳ của động vật

trong thế giới hoang dã, để tồn tại, mỗi loài cần có những khả năng sinh tồn của riêng mình, sau đây là một vài khả năng đáng kinh ngạc của chúng :



1. Dơi nhờ phát ra được sóng siêu âm và hiểu được sóng âm dội trở lại mà có thể tránh được chướng ngại và tóm gọn côn trùng khi đang bay. Khả năng sinh học này được gọi là hệ thống định vị bằng siêu âm, và nó cũng được cá heo sử dụng để di chuyển trong bóng tối.

2. Cá mập có các tế bào đặc biệt trong não nhạy cảm với điện trường do các loài sinh vật dưới nước khác phát ra. Khả năng này rất tinh tế ở một vài loài cá mập đến mức chúng có thể phát hiện những con cá giấu mình dưới cát có điện trường rất yếu.

3. Trăn Nam Mỹ (boa) có các cơ quan nhạy cảm nhiệt nằm giữa mắt và lỗ mũi giúp nó dò được thân nhiệt con mồi. Mỗi bên đầu loài trăn này có một cơ quan như thế, nên nó có thể nhận được khoảng cách và tấn công con mồi chính xác ngay cả trong bóng tối.

4. Mèo có lớp màng giống như gương đằng sau hai mắt giúp nó khả năng săn mồi và di chuyển trong đêm tối. Được gọi là “tapetum lucidum”, lớp màng này phản chiếu ánh sáng đi xuyên qua võng mạc, mang lại cho mắt mèo thêm khả năng “bắt” được các photon.

5. Chiếc lưỡi rắn thụt ra thụt vào trông phát khiếp, song đó là cách “đánh hơi” môi trường xung quanh của chúng. Rắn dùng lưỡi để thu thập các phần tử bay lơ lửng trong không khí, sau đó nó rụt lưỡi vào hốc đặc biệt nằm trên vòm miệng, gọi là cơ quan Jacobson. Tại vùng này, các mùi được xử lý và chuyển thành tín hiệu điện gửi đến não.

6. Đối với loài bướm đêm, cụm từ “tình yêu nằm trong không khí” rất đúng, bởi vì nó có thể dò được tín hiệu hóa học gọi là “pheromone” phát ra từ con bướm khác giống ở cách xa hơn chục kilômét.


7. Thường thì chuột không được tinh mắt, nhưng bù lại chúng có hàng ria mõm cực kỳ nhạy cảm. Chuột sử dụng những sợi ria mép dài để thăm dò xung quanh, bằng cách cọ sát ria lướt qua vật thể, chuột và loài gặm nhấm khác hình dung được những gì bên cạnh chúng.

8. Nhiều loài chim, đặc biệt là chim di trú, biết sử dụng từ trường trái đất để xác định hướng bay trong suốt hành trình. Các nhà khoa học vẫn còn chưa biết chắc loài chim vận dụng nó như thế nào, nhưng một nghiên cứu mới đây cho thấy chim có lẽ có một dạng cảm giác kép (synesthesia) giúp chúng ”thấy” được những tuyến từ như là mẫu sắc màu hay ánh sáng phủ lên môi trường thị giác xung quanh chúng.

9. Một số loài cá giống như cá đực sử dụng bong bóng khí để... “nghe”. Bong bóng dò được những rung động âm thanh và truyền vào tai trong. Các tế bào lông tai trong sẽ phản ứng lại những rung động âm thanh rồi truyền thông tin âm thanh đến não của chúng.

Khả năng tính toán của động vật

Hãy bắt đầu với loài gà nhà (Gallus gallus). Tiến hành thử nghiệm, người ta đặt trước mặt chúng hai màn hình nhỏ, trong đó ở màn hình thứ nhất có một quả bóng từ từ xuất hiện và biến mất trong khi màn hình thứ 2 là 4 quả bóng khác. Kết quả cho thấy những con gà sẽ đi về nhóm đông hơn, tức là màn hình với 4 quả bóng. Rosa Rugani và Lucia Regolin - hai nhà khoa học thuộc Đại học Padova (Italy) phát hiện ra rằng gà có thể phân biệt số, làm phép cộng và trừ đơn giản, ngay cả một con gà con mới 3 ngày tuổi cũng đã có khả năng này.



Với các bài kiểm tra toán học, tinh tinh thậm chí thực hiện còn tốt hơn rất nhiều. Trong một thí nghiệm, các nhà nghiên cứu đặt một con tinh tinh phía trước hai nhóm, mỗi nhóm có hai chiếc bát chứa những miếng sôcôla. Cuối cùng, con tinh tinh đã chọn bộ có số lượng sôcôla nhiều hơn, nói cách khác chúng đã thực hiện động tác cộng dồn số sôcôla từ 2 chiếc bát lại với nhau.

Trên thực tế, qua nhiều thập kỷ nghiên cứu, các nhà khoa học đã đúc rút được nhiều bằng chứng về khả năng toán học của một số loài, bao gồm khỉ đột, khỉ nâu, khỉ mũ, khỉ sóc, vượn cáo, cá heo, voi, chim, kỳ nhông và cá. Gần đây, nhóm chuyên gia Đại học Oakland (Michigan) tiếp tục đưa thêm gấu đen vào danh sách loài có kỹ năng đếm.

Theo tiến sĩ Brian Butterworth đến từ Đại học London ở Anh, loài sư tử Serengeti ở châu Phi có thể nhận biết số lượng sư tử có trong đàn của chúng. “Sư tử sống theo bầy đàn và vùng lãnh thổ. Chúng chỉ tấn công và chống lại các nhóm sư tử khác khi chúng nhận thấy bầy mình đông hơn”, Brian nói. Nhận định vấn đề này, tiến sĩ Karen McComb, Đại học Sussex ở Brighton (Anh) cho biết, tiếng gào rú của loài sư tử không phải là âm thanh vô nghĩa, mà là cách giúp chúng xác định số lượng loài để xác định hướng đi: tấn công hay rút lui. Ví dụ như, trước một bầy sư tử 5 con, tiến sĩ Karen đã tạo ra âm thanh gầm rú ngang với cường độ của 3 con sư tử. Ngay lập tức, nhóm 5 con sư tử sẽ xác định vị trí phát ra tiếng ồn và lao về phía kẻ thù. Tuy nhiên, nếu thay cường độ âm thanh bằng 7 con sư tử, thì nhóm này sẽ lảng đi và nhường phần lãnh thổ cho đối phương.

Tuy nhiên, danh hiệu “thiên tài” toán học thực sự trong vương quốc động vật có lẽ phải thuộc về kiến sa mạc Cataglyphis fortis, loài kiến thường làm tổ ở các hồ muối khắc nghiệt tại Tunisia bởi khả năng nhận biết và tính toán được cả số học lẫn hình học.

Khi bị lạc trên sa mạc, con người thường gặp bế tắc trong việc tìm đường. Tuy nhiên, đây lại là điều quá dễ dàng với kiến sa mạc. Theo các chuyên gia, sau khi rời khỏi tổ để đi tìm thức ăn, chúng có thể tìm được đường về mà không cần mốc chỉ dẫn nhờ sử dụng 1 trong 2 thủ thuật dựa vào dấu hiệu thị giác hoặc mùi hương. Nhưng thực tế thì các hồ muối lộng gió của Tunisia khiến nó không thể giữ lại chút dấu vết mùi hương nào. Mặt khác, cảnh quan sa mạc chỗ nào cũng giống chỗ nào, rất khó phân biệt bằng thị giác.

Mấu chốt vấn đề nằm ở một thứ vũ khí bí mật rất đặc biệt là kết quả quá trình tiến hóa của loài kiến ​​sa mạc: hình học. Nhờ đó, nó có thể tính toán vị trí hiện tại từ quỹ đạo xuất phát và quay trở lại điểm bắt đầu bằng chính con đường đó.

Những con kiến ​​có thể tính toán vị trí hiện tại từ quỹ đạo xuất phát và quay trở lại điểm bắt đầu bằng chính con đường đó, đồng thời xác định hướng bằng cách tính góc giữa đường chúng đi và vị trí của mặt trời dựa vào quy tắc tương tự quy tắc lượng giác mà chúng ta được học ở lớp 10. Chúng ​​liên tục cập nhật các tính toán để phù hợp với mặt trời ở các thời điểm khác nhau trong ngày. Toàn bộ khả năng đáng kinh ngạc này đều nhờ vào hệ thống gồm khoảng 250.000 tế bào thần kinh (ở con người là khoảng 85 tỷ tế bào thần kinh).

Sau khi xác định được đường đi, kiến sa mạc tiến hành ước lượng khoảng cách bằng cách đếm bước chân. Các nhà nghiên cứu đã phát hiện ra điều này khi thực hiện thí nghiệm gắn một bộ phận giống cà kheo cho kiến để kéo dài sải chân của chúng. Họ cũng làm ngắn bước chân của kiến bằng cách cắt ngắn chân chúng đi.

Kết quả là những con kiến có cà kheo vẫn đi đủ số bước chân nhưng do có sải chân dài hơn nên đã vượt qua mục tiêu còn những con bị cắt chân thì dừng lại trước mục tiêu. Sau khi làm quen với chân mới, chúng lại có thể điều chỉnh “máy” đo bước chân và tiến về nhà chính xác hơn.

Năng lực ngôn ngữ của con người cho phép chúng ta vượt qua các kỹ năng tính toán đơn thuần. Và nếu các loài động vật khác cũng có khả năng này thì biết đâu chúng có thể làm những điều mà loài người nghĩ rằng chỉ mình mới thực hiện được.

Não bộ càng lớn, khả năng phản xạ của động vật ăn thịt càng giỏi

Trong một nghiên cứu mới công bố trên tạp chí Proceedings of the National Academy of Sciences ngày 25/1, các nhà khoa học của Đại học Wyoming, Mỹ, đã tiến hành một thí nghiệm lớn, phân tích khả năng phản xạ, xử lý tình huống của 140 con thú thuộc 39 loài động vật có vú ăn thịt sống tại 9 khu bảo tồn khác nhau của Mỹ.



Những con thú này có 30 phút để lấy thức ăn ra khỏi một hộp bằng kim loại được chốt lại. Kích thước của hộp cũng như loại thức ăn trong đó thay đổi phù hợp với kích cỡ cũng như khẩu vị của con vật.
Các loài động vật được nghiên cứu rất đa dạng từ gấu Bắc Cực, cáo trắng Bắc cực, hổ, rái cá, sói, linh cẩu khoang đến một số loài thú hiếm như cầy mực, báo tuyết và chồn chân ngắn.

Kết quả cho thấy 35% số động vật này, tức 49 cá thể thuộc 23 loài hoàn thành nhiệm vụ, trong đó loài gấu có kết quả tốt nhất khi chỉ mất 70% thời gian cho phép, ngược lại, loài cầy vằn bụng đỏ và cầy mangut không có cá thể nào lấy được đồ ăn.

Với kết quả này, các nhà khoa học kết luận, các giống loài có bộ não lớn hơn tương ứng với kích thước cơ thể giỏi phản xạ với các tình huống hơn các loài có não nhỏ hơn.

Nghiên cứu này đưa ra một quan điểm hiếm hoi về khả năng phản xạ, xử lý tình huống của các loài động vật ăn thịt.

Kết quả này là sự ủng hộ quan trọng cho giả thuyết kích thước bộ não thể hiện khả năng phản xạ, xử lý tình huống của động vật cũng như nâng cao sự hiểu biết về lý do một số loài lại tiến hóa với bộ não lớn hơn.

Tuy nhiên, nghiên cứu này cũng cho thấy một kết luận thú vị, những loài có kích thước cơ thể lớn hơn lại có tỷ lệ thành công thấp hơn những loài có kích thước bé. Nghiên cứu này cũng chỉ ra rằng sự linh hoạt của các chi hay việc sống theo bầy đàn không giúp cải thiện khả năng phản xạ, xử lý tình huống.